VIẾT TẶNG MẸ

    Con nhớ lắm những ngày thơ bé
Đứng trông theo giáng mẹ liêu siêu
    Mẹ đi gánh cả trời chiều
    Nắng rơi trên áo, nắng thiêu thân gầy.
    Con ngày đó thơ ngây chẳng biết
Mẹ vì con mải miết hi sinh
Con vui trong cảnh thanh bình
    Khó khăn mẹ chỉ một mình riêng mang.
    Nay con lớn, mẹ sang tuổi mới
    Tóc bây giờ những sợi trắng bay
    Con mong níu lại tháng ngày
    Để cho tóc mẹ đỡ phai nhạt màu.

Phùng Văn Toản

ĐỜI VUI KHI CÓ HỘI

 Thiêng liêng lời gọi non sông
Bút nghiên vội xếp lòng không ngại ngần
  Trai tráng hăng hái tòng quân
Trường Sơn xa thẳm dấu chân  vượt rừng
  Mưa bom bão đạn đã từng
Nàn cân vác nặng   đâu ngừng  xông pha
  Thành đồng đất thép quê ta
Giặc vào không có đường ra  bao giờ
  Xa xa trắng dải sương mờ
Chiều tà bóng mẹ  ngóng chờ tin con
  Cùng đồng đội  vì nước non
Lời thề con hứa sắt son    trong lòng
  Chiến thắng thỏa nỗi chờ mong
Bùi ngùi gặp mẹ  giữa vòng yêu thương
  Nguồn sáng  để lại chiến trường
Bao la sóng vỗ tình thương dạt dào
  Tình đồng đội niềm tự hào
Tình cha nghĩa mẹ khác nào đuốc soi
  Để con từ bỏ cái tôi
Vượt lên bóng tối có Hội  đời vui.

Đàm Quyết Tiến